Tin nhắn đến muộn

Nổi bật

Giữa cánh đồng hoa oải hương đang khoe ra sắc tím dịu dàng của mình, một cô gái đang nắm tay chàng trai cùng nhau sóng bước. Trên khuôn mặt cô gái là nụ cười hạnh phúc, nhưng vẻ mặt chàng trai bên cạnh lại lơ đãng, ánh mắt anh mơ hồ dường như chất chứa cả một bầu trời tâm sự. Cô gái cứ ríu rít như chú chim nhỏ kể chuyện trên trời dưới đất mặc cho người đang đi bên cạnh mình trầm mặc lạ thường. Bước chân anh dừng lại. Cô quay đầu nhìn vào gương mặt mình đã vô cùng quen thuộc cười mỉm:
– Sao vậy anh?
Môi chàng trai hơi mím lại, dường như không biết bắt đầu từ đâu. Cô gái vẫn kiên nhẫn chờ đợi, linh cảm trong cô mách bảo sẽ có chuyện xảy ra. Vài phút trôi qua đối với hai người không khác gì vài năm. Chàng trai thở ra, khẽ nói:
– Mình chia tay thôi.
Cô gái sốc nặng, đôi mắt mở to bàng hoàng nhìn người mình yêu, giọng cô run rẩy:
– Tại sao?
– Anh sẽ lấy một cô gái khác. Tháng sau.
Cô cười gượng gạo.
– Vậy mà giờ anh mới nói với em?
– Anh xin lỗi. – Chàng trai cúi đầu, đôi môi mím chặt.
Cô nhìn anh, người đã làm người yêu cô hơn hai năm.
– Em không nghĩ kết thúc nhanh vậy đấy. Anh không cần xin lỗi em, là em bám theo anh bằng được mà.
Trầm ngâm một lát, cô nói tiếp:
– Anh vẫn chọn cô ấy sao?
– Anh… không muốn cưới cô ấy. Nhưng… dù sao cô ấy cũng là vì cứu anh mà mất đi đôi chân, anh không thể không chịu trách nhiệm.
Trong một lần anh đi leo núi đã gặp cô gái ấy. Cô ấy là một vũ công, vậy mà trong buổi mưa bão hôm đó đã hi sinh bản thân, đẩy anh tránh khỏi tảng đá đang lăn xuống. Cái giá phải trả của cô gái ấy chính là đôi chân, là đam mê, là cả cuộc đời của mình. Cô biết, anh cần phải chịu trách nhiệm với cô gái ấy, nhưng vẫn không khỏi đau lòng.
– Em đành tìm người yêu khác vậy! – Cô gái cười tiếc nuối nhìn anh.
– Thật may, chúng ta vì chán và cô đơn mới bên cạnh nhau chứ không phải là… yêu.
Cô gái cũng mỉm cười nhìn anh.
– Đúng vậy, thật may! Vậy ôm trước khi chia tay nhé!
Cô dang tay nhìn anh, cười thật tươi.
Anh ôm cô, thật chặt. Khác với những lần trước, đây là cái ôm từ biệt. Cô tựa vào lồng ngực anh, lắng nghe nhịp tim của anh. Từng nhịp, từng nhịp, cứ vậy đều đặn đập. Cô rất thích tựa vào lồng ngực anh, nghe tiếng trái tim anh, cảm giác như nghe được tất cả từ anh. Và có thể ảo tưởng rằng… anh cũng yêu cô.
Nhưng giờ… kết thúc rồi…
Ngày cưới của anh, cô nắm tay một người khác đến, một chàng trai dịu dàng, thân thiện, chẳng ngốc nghếch, vô tâm như anh. Ánh mắt anh dừng trên người cô. Cô gái của anh thật xinh đẹp. Cô luôn xinh đẹp, rạng rỡ như vậy dù người bên cạnh cô là ai chăng nữa. Anh mãi mãi là cậu mọt sách lúc nào cũng đeo kính, ngồi im lặng ngắm nụ cười rạng rỡ của cô. Bây giờ cũng như năm đó, anh đứng từ xa ngắm nhìn cô gái của anh trưởng thành. Và… hiện tại, trở thành cô gái đã từng là của anh. Anh đã vô cùng bất ngờ, hạnh phúc khi năm 25 tuổi, cô gái ấy đã bước tới nói với anh: “Anh cô đơn sao? Em cũng đang chán. Chúng ta làm người yêu của nhau nhé!” Anh gật đầu, và họ trở thành một cặp. Anh hiểu nhiều hơn về cô, cô bạn học cạnh lớp mà anh luôn thầm thương trộm nhớ, anh đã từng nghĩ đến một ngày kết hôn với cô, nhưng ngày đó đã chẳng thể đến. Anh chỉ hối hận chưa một lần dám nói yêu cô.
Nhà thờ hôm nay lại diễn ra đám cưới. Cô thấy quen rồi, chỉ là hôm nay đặc biệt hơn: Ngày người cô yêu nhất kết hôn. Cô có một giấc mộng: được mặc váy cưới, trở thành cô dâu của anh. Vậy mà giờ giấc mộng ấy đã vĩnh viễn chẳng thể thực hiện. Chàng trai cô yêu hôm nay mặc một bộ vest trắng, trên ngực cài bông hoa hồng. Cặp kính gọng đen đã thay bằng kính áp tròng, mái tóc ngắn hơi xù đã được thay bằng mái tóc vuốt keo lịch lãm. Cô không thích anh như vậy chút nào. Cô thích chàng trai ngồi trong thư viện say mê đọc sách không màng xung quanh. Cô thích chàng trai cuồng công việc tóc rồi bù, đôi lúc còn có chỏm tóc dựng lên nhìn thật đáng yêu. Cô thích người hay ngượng ngùng, hễ bị cô trêu chọc là đỏ mặt. Cô thích anh! Cô yêu anh! Yêu đến vô cùng. Vậy mà anh không chịu để ý đến cô dù một chút, anh cứ vô tâm như vậy bao giờ mới yêu cô? Vì vậy, cô đành chạy đến trước mặt anh giả bộ bất đắc dĩ ngỏ lời với anh. Nói xong, cô chửi mình thật ngốc! Ai lại đi ngỏ lời kiểu đó! Anh ấy ghét mình mất. Nhưng cô không ngờ, anh đồng ý. Hai năm bên cạnh, hai năm chia sẻ, ba năm cấp ba, bốn năm đại học, cô cũng chẳng thể nói một lời: “Em yêu anh!”
Ba năm trôi qua. Ba năm cô đã không gặp anh. Nghe nói anh đã có một cô con gái rất đáng yêu, cuộc sống anh rất hạnh phúc. Cô mừng thay cho anh. Cô đã có đủ can đảm để trở về căn nhà cũ, nơi chứa biết bao kỉ niệm làm cô đau lòng. 16 tháng 7, sinh nhật anh. Chắc hẳn giờ này anh đang hạnh phúc bên gia đình. Mở cửa bước vào, cô bất ngờ sững lại khi thấy một người đứng bên giá sách. Thật quen thuộc. Nhưng rồi hình ảnh đó hóa thành sương khói tan biến vào hư không. Cô lại gần chỗ giá sách, cầm cuốn sách anh thích nhất lên. Đó là cuốn sách đơn giản bìa màu đen, chỉ có một chữ “Nhớ”. Cô từng nói với anh, cô không thích cuốn sách này, nhìn buồn lắm. Anh chỉ nhẹ nhàng mỉm cười. Mở cuốn sách ra, cô giật mình vì đống ảnh kẹp trong sách lả tả rơi xuống đất. Cô vội vàng cúi xuống nhặt lên. Người trong tấm ảnh đó không thể quen thuộc hơn đối với cô. Gương mặt cô luôn thấy trong gương.
Năm cô 17 tuổi, đứng dựa vào gốc cây lười biếng nhắm mắt. Hình ảnh cô ngồi trong lớp học mím môi vì bài toán khó. Khi cô cười vui vẻ bên bạn bè. Khi cô trêu chọc bé mèo bên đường.
Là hình ảnh cô sinh viên chăm chỉ đọc sách trong thư viện. Những khi cô lơ đãng vuốt tóc. Khi cô tự tin nói chuyện với cô giáo người Mĩ. Khi cô mặc chiếc áo cử nhân cười rạng rỡ.
Từng hình ảnh của cô hiện lên thật đẹp. Cô không biết rằng trong mắt anh, mình đẹp tới vậy.
Cô mỉm cười, cầm điện thoại gõ một dòng tin nhắn: “Chúc mừng sinh nhật” rồi gửi đi. Đặt điện thoại xuống bàn, cô đi khỏi căn nhà đó. Đây là chiếc điện thoại chỉ dùng để gọi, nhắn tin cho anh, nó nên ở đúng chỗ của nó: Kí ức.
Cô chẳng thể biết, trong khoảnh khắc cô quay đi, một chiếc điện thoại đặt trên giá sách đã tự động nhắn lại một tin nhắn.
“Anh yêu em.”

Ngày không nắng

Nổi bật

“Chúng ta sẽ gặp ở một đồng cỏ lớn, có gió nhẹ vi vu, có một bầu trời rộng lớn, có các cậu và có tớ”
“Cậu… đâu rồi?”
Tháng 12, mùa đông lạnh lẽo bao trùm Hà Nội, phảng phất trong không gian là mùi hoa sữa. Gió mùa lại về, khiến con người càng trở lên lười biếng. Dưới gốc cây, là tôi, đứng ngắm nhìn từng tốp người qua lại, từng chuyến xe cứ vội vã đi qua, tai đeo headphone, văng vẳng bên tai là âm thanh da diết của bài “Si tâm tuyệt đối”. Tôi cứ như vậy. Chờ đợi. Trên đầu chợt nặng, tôi ngước mắt lên nhìn, thấy người trước mặt, nở nụ cười châm chọc:
– Chào bác sĩ Thiên.
-Ừ,- Hắn cũng nhìn tôi ánh mắt như cười như không- Chào bác sĩ lùn, tôi tưởng em không theo ngành này chứ?
– Tôi cũng không nghĩ tới anh sẽ trở thành bác sĩ, còn là bác sĩ khoa tim mạch nữa chứ.- Tôi hung hăng nhìn hắn.
Chỉ khẽ cười, hắn không lên tiếng, đứng bên cạnh bàn tay đặt trên đầu tôi khẽ nhẹ nhàng xoa. Cả hai chúng tôi cứ đứng như vậy, yên lặng chờ đợi, cũng đã lâu lắm rồi không gặp nhau, đứng cạnh nhau như vậy.
– Mùa đông Hà Nội vẫn thật đẹp.-Hắn đưa tay kéo khăn quàng trên cổ cao lên, làn khói trắng mỏng manh tỏa ra sau từng tiếng nói.
– Ừ. Ở Hồ Chí Minh ấm áp đâu có mùa đông.- Tôi đáp qua loa cho có lệ, hiển hiện trong tâm trí là một thành phố đông đúc tràn ngập ánh nắng ấm áp.
– Cỏ đâu?- Giọng hắn vẫn đều đều, hỏi cho có.
– Đang dở phiên tòa, có lẽ tới trễ.
Hắn yên lặng nhìn tôi 5 giây rồi bấm nút gọi taxi. Khi chiếc taxi dừng lại trước mặt cả hai, tôi nhìn hắn, hắn nhướng mi nhìn lại tôi, đôi mắt xám nhàn nhạt ra hiệu. Tôi ngoan ngoãn theo hắn lên xe. Khi đã yên vị trên xe, hắn kéo khăn xuống một chút, giải thích:

– Em biết cậu ta mà, luôn bắt người khác đợi nhưng lại luôn khiến người khác phải chờ đợi.
Tôi im lặng đồng tình, tay theo thói quen vuốt tóc. Sau khi hắn nhập nơi cần đến, taxi tự động lái cứ vậy mà lăn bánh trên đường. Không khí trong xe tĩnh lặng và ngột ngạt đến lạ. Thỉnh thoảng khi đưa mắt nhìn sang người bên cạnh, tôi thấy dược khuôn mặt nghiêng đang chăm chú đọc gì đó. Tóc ngắn hơi rũ xuống bên mắt che đi phần nào màu sắc u buồn trong đôi mắt xám. Tò mò xích lại gần tôi bất ngờ. Hắn đang đọc truyện tôi viết. Mặt tôi nóng bừng lên trong giây lát. thật ngượng mà! Chắc hắn không biết tác giả là tôi đâu ha. Ừm… thì truyện tôi viết hầu như đều xuất hiện tên hắn mà.
Một lát sau, xe dừng lại. Tôi rút thẻ ra định thanh toán, cùng lúc hắn cũng đưa thẻ của mình ra.

– Để tôi trả. – Tôi hung hăng nhìn hắn. Không mặn không nhạt, hắn chỉ khẽ cười rút tay lại bước xuống xe. Sau khi thanh toán xong, tôi cũng xuống theo.
Bên ngoài lạnh hơn bên trong xe khiến tôi bất ngờ rùng mình. Đây chắc là ngoại thành Hà Nội. Cánh đồng cỏ mơn mởn giữa mùa đông lạnh giá được bao bọc bởi những cây bàng, bằng lăng, phượng tím và hoa sữa. Lá bàng cùng bằng lăng ngả màu đỏ tía tôn thêm sắc xanh của cỏ và hoa sữa. Vương vấn trong không khí là mùi thơm hoa sữa. Có cơn gió đi qua vô tình cuốn theo những chiếc lá cùng cánh hoa mỏng manh rời xa cây mẹ, nhẹ nhàng đậu xuống thảm cỏ xanh rờn. Trước cửa quán cà phê nhỏ, một chàng thanh niên đang ngồi ôm guitar. Dưới những ngón tay của cậu, âm thanh cứ vang lên mãi. Một chú mèo nhỏ vẫn còn lim dim lười biếng ngồi trên chân cậu tận hưởng chút hơi ấm. Cơ thể chàng trai 25 tuổi nhưng lại nhỏ bé như một cậu nhóc 15, 16 tuổi. Làm da trắng mỏng manh, hơi lạnh làm cho bờ má cậu hơi ửng đỏ. Nhìn cậu ấy như vậy không hiểu sao tôi lại không thể nói được câu nào, tưởng chừng như sau lưng cậu có một đôi cánh, đôi cánh ấy có thể mang bạn tôi đi bất cứ lúc nào. Giọng nói trầm ấm của người bên cạnh khiến tôi dời suy nghĩ của mình ra khỏi người đó, bàn tay to lớn nắm lấy tay tôi kéo về phía lãng tử guitar:
– Nguyên, cậu trốn lâu thật đấy. Tưởng cậu ở bên đó quên luôn bọn này rồi chứ!
Nguyên- người con trai ấy ngẩng mặt lên nhìn chúng tôi. Tôi có thể thấy được trong đôi mắt trong veo ấy thoáng qua tia kinh hỉ, màu trắng nhợt nhạt trên gương mặt dường như vì vui mừng mà cũng như bừng lên. Ánh mắt ấy hơi ngây ra khi chạm phải khuôn mặt tôi. Hàng lông mày hơi cau lại, đôi mắt thoáng qua nét dò hỏi:
– Cỏ?
Bất giác lời chào đến khóe môi của tôi thu lại. Tôi bấu chặt vào lòng bàn tay kẻ đang khổ sở nhịn cười bên cạnh. Hắn sau một hồi trấn tĩnh lại, buông tay tôi, cởi áo khoác cùng khăn quàng khoác lên người Nguyên, dùng ánh mắt không bằng lòng nhìn cậu rồi kéo cậu ta vào trong quán. Tôi tủi thân đứng trước cửa. Cảm giác bên chân có gì đó mềm mềm, tôi đưa mắt nhìn xuống. Là chú mèo nhỏ xinh đẹp lúc nãy. Giương đôi mắt màu xanh nhìn tôi, nó kêu meo một tiếng.
Trái tim tôi mềm nhũn. Sao trên đời lại có sinh vật đáng yêu như mèo cơ chứ! Ôm vị “quàng thượng” mũm mĩm ấm áp lên, tôi cũng quyết định theo họ vào. Trái ngược với sự lạnh lẽo bên ngoài, trong quán cà phê lan tỏa hơi ấm cùng mùi ngọt dịu của bánh kem hòa với mùi cà phê. Quả thật hấp dẫn chết người. Tôi đảo mắt nhìn quanh quán, phát hiện ra bọn họ. Thiên đang ngồi thoải mái trên sofa, trước mặt là tách cà phê còn đang tỏa khói trắng. Ngồi đối diện hắn là Nguyên đang ủy khuất uống sinh tố xoài. Cảnh này cứ sao sao ta, mà thôi kệ đi. Bạn bè thích nhau thì nên ủng hộ, phải không? Ôm bạn mèo đến trước bàn đó, tôi bắt đầu băn khoăn. Ngồi bên nào đây? Liếc qua liếc lại, bắt gặp ánh mắt hình viên đạn của Thiên, tôi quyết định: Được rồi, ta không vào địa ngục thì ai vào? Tôi ngoan ngoãn ngồi kế bên hắn, tay vẫn vuốt ve bạn mèo nhỏ, mắt chăm chú nhìn người ngồi đối diện. Ánh mắt cậu ta cũng rụt rè nhìn tôi. Tôi thở dài ngán ngẩm:

– Nguyên, cậu không cần nhìn Phong như vậy. Dù cho Phong có giống con gái hơn nhưng cũng không quá lạ như vậy chứ? Cậu quên phong luôn rồi?- Xin đính chính lại. Tôi là CON GÁI, một cô gái 25 tuổi. Vì tôi là gió nên tên Phong đấy, vấn đề gì không?

– Không có mà- Nguyên lí nhí trong miệng, mặt hơi ửng đỏ. – Chỉ là… hình như hơi khác… so với hồi đó.
– Chỉ là tóc ngắn thôi mà. – Kẻ im lặng nãy giờ đột nhiên lên tiếng, bàn thay vô thức vò đầu tôi. Bực tức, tôi gạt tay hắn ra. Hắn chỉ cười cười, ý nói không chấp nhặt trẻ con.

Nguyên tiếp tục hỏi, giọng vẫn nhỏ nhẹ như trước

– Bao giờ cỏ tới?

A ha! Thằng nhóc này hay thật! Tôi cố gắng kiềm chế ý muốn đánh người. Nó dám đối xử vậy với tôi sao? Bạn bè bao năm, vậy mà… hức, quả nhiên kẻ dễ thương được sủng ái hơn. Trái tim nhỏ bé của bạn Gió đau quá man. Tôi trầm lặng gọi điện cho cô bạn Cỏ đáng yêu, dễ thương nào đó. Tiếng chuông cứ đổ dài, không có người nghe. Tôi cúp máy nhắn cho nó địa chỉ rồi đứng dậy bước về phía giá sách. Đây là quán cà phê Lạc- một quán cà phê sách với vẻ tĩnh lặng có chút buồn bã, nơi mà mọi người đến để yên lặng. Một nơi buồn như vậy tại sao lại dùng để họp mặt? Hay, tôi đã quên mất điều gì đó? Lướt qua tên các cuốn sách, tôi cứ suy nghĩ mãi về chuyện đó. Cuối cùng sau vài phút thẫn thờ tôi cũng lấy xuống từ giá quyển Gió rồi quay lại chỗ ngồi. Đang đi, ánh mắt tôi dừng lại ở hai chàng trai kia. Bạn Đất đang ôm đầu, mặt vô cùng bất mãn nhìn bạn Trời, khuôn mặt thêm phần ủy khuất. Ừa. Rất đáng yêu! Còn bạn Trời khuôn mặt vô cùng bình thản đáp lại ánh mắt bạn Đất, khóe môi hơi cong lên. Wao! Phúc hắc công, tiểu thụ đáng yêu. Cảnh cũng đẹp mắt quá đi. Lết tới chỗ ngồi, tôi vô cùng khẽ khàng ngồi xuống. Mình đúng là bóng đèn to đùng mà. Phá vỡ cả khung cảnh lãng mạn của người ta. Giờ bóng đèn biết lỗi của mình rồi, chỉ ngồi yên lặng lật sách thôi. Tay lật sách, tay thỉnh thoảng cầm tách cà phê lên uống. Vậy tay đâu cầm bánh ăn vậy? Tôi ngước mắt nhìn lên. A! Lão công đang đút tôi ăn. Ừm. Cũng được. Mà khoan khoan, LÃO CÔNG? Khụ khụ… Xin lỗi cuộc đời, xin lỗi bạn thụ, tớ không cố ý, ý tớ là bạn công, không phải chồng tớ. Tôi đưa ánh mắt áy náy nhìn cậu bạn Đất, người ta nói “Hiền như đất” phải không? Bạn bè chắc không bị đánh ghen đâu nhỉ. Đáp lại ánh mắt tôi là ánh mắt có phần tủi thân của Nguyên. Tôi… Tôi có làm gì đâu trời.
Ngập ngừng một lát, khi tôi chưa kịp hoàn hồn thì giọng nói của Nguyên đã cất lên:
– Phong, mình xin lỗi.
Hể? Tôi tròn mắt nhìn lại cậu ta.
– Chỉ là mình không biết gặp cậu sẽ nên nói gì, làm gì thôi. Có chút ngại ngùng.
Em gái à, có mình cậu ngượng hửm?
– Vậy nên… Phong, mình… Mình rất vui vì được gặp cậu…
Nhìn cậu ta cúi đầu chìa tay về phía tôi, trong lòng có chút cười khổ. Mồ, tên nhóc này thật là… Nhưng khóe môi tôi cong lên. Thật may, cậu ta không ghét tôi. Vì cậu ấy là người bạn thân qua mạng mà tôi vô cùng yêu quý, người bạn mà tôi đã chờ đợi lâu như vậy.
Đưa tay ra bắt tay với cậu, tôi cười.
– Nice to meet you. Welcome back!
Sau vài giây sững sờ, Nguyên cười thật tươi đáp lại tôi. Nụ cười ấy như có nắng, khiến tôi bỗng chốc cảm thấy cái lạnh bên ngoài như dịu đi. Bàn tay đặt trên đầu tôi lúc nào bỗng chốc khẽ xoa. Vô thức tôi quay sang cười thật tươi với hắn. Hắn vẫn như vậy, điềm tĩnh khẽ mỉm cười. Bao dung nhất không phải là nước sao? Sao đột nhiên tôi lại cảm thấy, người này lại trưởng thành và bao dung tất cả bọn tôi như vậy, và, tại sao nụ cười ấy, vẻ điềm tĩnh ấy không thể mất đi? Con người hắn ta, dường như là một ẩn số. Dù quen nhau từ lâu nhưng tôi vẫn chẳng thể hiểu được.
Chú mèo tam thể đang nằm trên bệ cửa sổ đột nhiên kêu một tiếng meo ngân dài, cùng lúc đó tiếng leeng keeng từ cửa vọng lại. Bóng dáng cô gái với mái tóc dài búi gọn, bộ đồ công sở đen ôm sát cơ thể bước vào. Tôi đưa tay vẫy vẫy, cô bước lại gần, khuôn mặt có chút khó chịu nhìn tôi.
– Bạn Gió thân mến, sao chỗ này lắm hoa sữa thế hả? Hà Nội chưa đủ hoa sữa à? Tell me why!
Khục… Mặt tôi hỏi ngây ra, vội cười xoa dịu.
– Luật sư Cỏ bớt nóng. Ngồi xuống uống cốc trà cho đỡ lạnh nào. Vất vả rồi!
Cô hung hăng ngồi xuống ghế. Hừm. Coi bộ vụ hôm nay là chuyện bực mình. Ngoại tình giành con? Đàn ông phụ bạc? Ôi! Thế này bao giờ mới lấy được chồng. Tôi xoa xoa cằm đăm chiêu nhìn Cỏ ngồi xuống cạnh Nguyên, mắt lớn trừng mắt nhỏ. Mặt Nguyên hơi hồng, sợ khí thế của cô gái đáng yêu kia dọa mất rồi. Tôi nhéo nhéo cánh tay Thiên ra hiệu. Hắn ta cau mày nhìn tôi, tôi đành cười nịnh nọt. Đưa tay xoa mi tâm, hắn cất giọng:
– Cỏ!
Nhỏ quay sang nhìn hắn, ánh mắt như kiểu: Thằng nào phá chuyện tốt của bà. Đáp lại chỉ là một nụ cười như có như không của hắn. Nhỏ quay sang nhìn tôi, tôi chỉ biết nhún vai. Giọng nói trầm bổng của Thiên cất lên lôi kéo sự chú ý của cả hai chúng tôi:
– Xin tự giới thiệu với luật sư, tôi là Trời, nghề nghiệp bác sĩ, 25 tuổi, chưa có bạn gái, nhà mặt phố, bố làm to, lương tháng ổn, 180cm, 180mm, 180ph. Hân hạnh gặp mặt.
Hắn xòe tay nhìn nhỏ, nụ cười mà tôi thấy vô cùng tà mị. Quả không hổ danh gặp gái là tán. Mà lần này thằng thừng nhỉ. Bình thường toàn rải thính lung tung. Quay sang nhìn hai người bạn ngồi đối diện, tôi thấy vành tai Nguyên đỏ bừng, nụ cười trên mặt Cỏ méo mó, dường như muốn xé xác thằng biến thái đối diện. Qua vài phút lạnh rợn sống lưng, Cỏ cười đến vui vẻ, đưa tay bắt tay Trời.
– Hello, I’m Cỏ.
Trong khoảnh khắc đó tôi thấy được cái cau mày thật chặt của Thiên, nụ cười bị dập tắt, nhìn xuống tay hai người họ… Thật đáng thương, tay bị bóp nát thì cứu người kiểu gì? Vội vàng tôi can ngăn:
– À, Nguyên, mau khai báo danh tính với bằng hữu đi!
Nguyên đang ngồi nãy giờ bị gọi tên thì giật mình, vội cúi đầu lắp bắp giới thiệu:
– À… Ừm, xin… Xin chào… Tớ là Đất… Hân hạnh… Hân hạnh cặp mặt…
Cỏ buông ta cho bàn tay Trời quay đầu sang thấy vành tai đỏ hồng cùng mái tóc đen ngắn hơi xù lên, cười:
– A, hân hạnh gặp mặt, tớ nghe Gió kể về cậu nhiều rồi nhưng mới chat có vài lần và là lần đầu tiên gặp nhỉ? Đáng yêu quá đi!
Nguyên ngước khuôn mặt hồng hồng lên, đôi mắt đen láy long lanh nhìn chăm chú vào Cỏ, khẽ cười ngượng nghịu. Cùng lúc đó, Thiên quay sang nhìn tôi, bày khuôn mặt đáng thương:
– Nhóc thấy không, nó bắt nạt anh… Hức… Bàn tay kiếm ra tiền của anh…
Phúc hắc công mà như vậy là sao hả!!! Phá hoại hình tượng vừa vừa thôi chứ!!! Tôi đen mặt nhìn hắn. Khuôn mặt đáng thương này tốt hơn nhiều so với lần đầu tiên tôi nhìn thấy hắn, giả tạo. Đưa tay kéo đầu hắn dựa vào vai mình tôi vò tóc hắn, an ủi:
– Ngoan, trẫm làm chủ cho nàng!
Phía đối diện Nguyên tò mò nhìn hai chúng tôi, còn vẻ mặt của Cỏ, ừm, chắc định nói là ngứa… rồi. Tôi cười nhìn Cỏ bằng ánh mắt phong lưu, trêu chọc:
– Hoàng hậu, nàng ghen sao? Không sao, ta vẫn sẽ sủng ái nàng mà.
Nhỏ lườm tôi.
– Hoàng hậu sh*t ế!
Tôi giả vờ ôm tim nhìn nhỏ:
– Ôi, sau bao năm ta vẫn yêu nàng như vậy, vậy mà một chút tình cảm nàng không dành cho ta sao?
Thấy nhỏ như muốn ăn tươi nuốt sống mình, tôi chỉ ngồi cười. Ngày hôm đó, bọn tôi dành cả ngày dài để nói với nhau những chuyện xảy ra với nhau trong những năm qua. Tách cà phê cứ hết rồi lại đầy, những tiếng cười thỉnh thoảng lại trong trẻo nhẹ nhàng làm ấm trái tim của bốn người trẻ tuổi.
Ngày dài trôi qua, thấm thoắt đã tới lúc ánh tịch dương bao trùm lên quán cà phê nhỏ, nhuộm đỏ cả màu hoa sữa tinh khôi. Tôi đứng dậy nhìn ba người vẫn đang vui vẻ chuyện trò:
– Các cậu, mau đi thôi, chúng ta ở đây lâu quá rồi!
Ba người bạn đưa mắt nhìn tôi:
– Sao lại đi? Chúng ta phải ở đây chứ!
– Nên đi thôi, mau lên!!!- Tôi đứng dậy kéo theo Cỏ và Trời.- Chúng ta dẫn Thổ đệ đệ ra ngoài đi dạo.
Bốn người chúng tôi kéo nhau ra khỏi quán. Đi được một lát, ba người bạn vẫn nói chuyện vui vẻ phía sau. Ra khỏi vùng ngoại ô yên tĩnh, tôi bỗng giật mình. Xung quanh là một màu trắng xóa, giống như một tờ giấy. Hoảng hốt, tôi quay đầu. Bạn bè vẫn đang cười nhìn tôi:
– Sao vậy Phong?
– Đây là đâu? Các cậu là ai?
Thiên cười cười xoa đầu tôi:
– Đương nhiên là giấc mơ của em rồi.
Cỏ cũng cười phụ họa
– Cả thế giới này, bọn tôi đều là giấc mơ của cậu thôi! Có phải cậu đã quên điều gì đó rất quan trọng không? Nhớ kĩ lại nào ^^, có thưởng!
Tôi sững sờ. Giấc mơ? Điều tôi quên lãng?
Mắt mở to bàng hoàng, cả thế giới xung quanh bọn tôi sụp đổ, ba người họ cũng dần biến mất, chỉ còn tôi gào thét trong điên loạn
– KHÔNGGGGGGGGGGG
Tỉnh dậy trong căn phòng tối đóng kín, cả người tôi ướt mồ hôi.
Phải, tôi đã quên, mà cũng có thể là tôi không thể chấp nhận sự thật Nguyên đã chết. Phẫu thuật thất bại, cậu ấy chẳng thể trở về nữa. Chúng tôi chẳng bao giờ có buổi họp mặt đó.
Đó là nuối tiếc.
Nhìn lên tấm lịch treo trên tường 11/ 12, lại là ngày không nắng. Giống như ngày cậu đi, trời âm u ôm nỗi buồn sâu thẳm.
Dù cố quên đi cũng thay đổi được gì? Vương Bình Nguyên vẫn là cái tên không thể xóa khỏi tâm trí cũng như hình ảnh cánh đồng cỏ xanh rờn dưới ánh mặt trời, cũng như nụ cười ngượng nghịu của chàng trai trẻ. Tất cả cũng chỉ là hồi ức, là tiếc nuối.
Cậu… Mãi mãi chỉ là giấc mơ tôi chẳng thể với tới.
Chấp nhận mất mát không dễ dàng, nhưng có những thứ, tôi và các cậu chẳng chạy trốn được…
Tạm biệt, và cảm ơn…
Cậu biết không?
Chúng tôi rất nhớ cậu… Rất nhớ